Thứ Hai, 25 tháng 7, 2016

Hoa Bồ Công Anh Và Câu Chuyện Về Cơ Hội (Rất Hay)

Chuyện kể rằng xa xưa có 1 nhà vua nọ thích hoa lắm, vua sai quân lính của mình trồng thật nhiều loại hoa trong sân vườn nhà mình . Vua yêu hoa nhưng lại ko thích người khác đụng đến hoa của mình. Vốn là 1 nước nhỏ, ko kết giao nhiều với bên ngoài, thế nên bao năm nay, nhà vua vẫn cô đơn lẻ bóng, ko có người kề bên, 1 phần vì vua yêu hoa hơn cả, phần thứ 2 là vua chưa tìm đc ý trung nhân cho mình...
Chuyện kể rằng xa xưa có 1 nhà vua nọ thích hoa lắm, vua sai quân lính của mình trồng thật nhiều loại hoa trong sân vườn nhà mình . Vua yêu hoa nhưng lại ko thích người khác đụng đến hoa của mình. Vốn là 1 nước nhỏ, ko kết giao nhiều với bên ngoài, thế nên bao năm nay, nhà vua vẫn cô đơn lẻ bóng, ko có người kề bên, 1 phần vì vua yêu hoa hơn cả, phần thứ 2 là vua chưa tìm đc ý trung nhân cho mình...

Rồi 1 ngày nọ, vua đi săn trong rừng, ngài tình cờ phát hiện 1 đóa hoa nhỏ nhắn, xinh xắn ở giữa chốn rừng già. Tính hiếu kì cao, ngài sai quân lính lấy bông hoa đó về trồng, nhưng kì lạ thay khi đụng vào nó lại biến mất đâu ko hay.

Khi về thành, đức vua lệnh cho quân dân truy tìm tung tích về loài hoa đó nhưng vô vọng.

Ngỡ tưởng sắp chán nản muốn bỏ cuộc, thì bỗng dưng quân lính vào báo cáo có 1 thôn nữ biết cách trồng loại hoa này. Vua mừng rỡ kêu truyền cô gái đó vào, ngay đến bản thân nhà vua cũng không kiềm chế được lòng mình lúc này, ngài tự thân trực tiếp ra đón cô.

Ngay lần gặp đầu tiên, vua đã ấn tượng bởi khuôn mặt xinh xắn, thân hình đẹp tuyệt vời của người phụ nữ này. Là vua một nước, ngài cố gắng kìm nén cảm xúc và hỏi cô ngay về loài hoa đó. 

Cô gái chỉ cười nhẹ rồi giảng giải cho nhà vua mọi thứ về giống hoa đặc biệt này:

Hoa đến và đi như cơn gió, đó là cách mọc của nó thôi, ko sở hữu được. Vua buồn phiền lắm, muốn sở hữu bằng được giống hoa này bằng được.

Ngài hỏi cách trồng, vẫn nụ cười mỉm hiền hậu, cô gái nói điều kiện: Hoa này chỉ ở bên cạnh ta khi nó biết nơi nào có nhiều niềm vui và nhiều người chăm sóc thôi thưa đức vua đáng kính..

Đó là việc mà khiến nhà vua khó nghĩ nhất. Bởi vì, trước nay ô ý chỉ thích chăm sóc hoa 1 mình và ko muốn kẻ nào sở hữu cùng mình những bông hoa đẹp đẽ cả.

Đắn đo hồi lâu, nhà vua đồng ý. Rồi cô gái cùng vua trò chuyện lúc lâu

Ngày hôm sau, vua tạo ngay 1 khoảng đất trống lớn trong cung. Thuê người hầu cày bữa, chăm sóc đất và công đoạn cuối gieo hạt giống luôn luôn là cô gái kia.

Chỗ khu vườn thật khác lạ với các khu vườn khác, nơi đó có nhiều ánh nắng và gió nhất. Vì theo như cô gái đó nói, hoa khi mọc rồi sẽ thích bay khắp nơi tìm đồng loại của nó thôi

2 tháng...

Chả phải ngắn cũng ko dài, đối với nhà vua mà nói, có 1 người bạn tâm giao, trò chuyện về hoa thật thú vị

Và ngài đã yêu cô gái từ lâu, ngài định bụng sẽ để dành cái ngày mà khu vườn hoa nở rực rỡ nhất, sẽ ngỏ lời với cô

Nhưng ...

Chuyện xấu cuối cùng cũng đến, có 1 người làm công sơ ý ngã trên 1 mảng vườn. Vua giận lắm, muốn xử tử hắn ngay nhưng cô gái ngăn. Cô nói ngài phải kiềm chế bản thân, tốt với hoa thì cũng nên tốt với người nữa.

Nhưng ngài nào nghe. Nhìn những cánh hoa đổ rạp xuống, làn gió khẽ đong đưa, ngài lại cảm thấy chạnh lòng.

Yêu thích 1 thứ thì vì tất cả mà hi sinh phải ko ? Ngài nghĩ vậy

Thấy quân lính chần chừ ko dám đưa tên hầu kia đi, ngài rút vội thanh kiếm và đâm 1 phát...

Ngỡ là sẽ hả hê thỏa được lòng mình, nhưng nào ngờ đâu, người ngài đâm lại là cô gái ngài yêu mến.

Ngài ôm chầm lấy cô, hỏi cớ gì sao lại phải bảo vệ tên hầu.

Cô chỉ mỉm cười rồi nói với ngài: Trước đây thiếp đã từng nói, hoa này chỉ ở bên người khi nơi nào có niềm vui hạnh phúc, và nhiều người quan tâm chăm sóc thôi. Hoa chỉ mọc trong rừng, ven đường, nơi chả ai để ý, chả ai quan tâm, cô đơn và lạnh lẽo lắm.

Nói rồi nàng tắt thở

Từng cơn gió nhẹ nhàng thổi qua khung cảnh buồn bã, nhà vua khóc, nhưng nào nhận được hồi âm, dần dần, nàng hóa thành bông hoa kia rực rỡ và sáng đẹp như lần đầu gặp mặt nhà vua vậy.

Hoa từ từ bay ra đại sảnh, rồi lần lần bay ra chỗ khu vườn nơi nhà vua trồng những khóm hoa đang chuẩn bị nở kia. Ngỡ như là có ai phù phép vậy, khu vườn sáng rực lên, từng cánh hoa đâm chồi nảy lộc, tỏa sáng rực rỡ giữa ngày chói chang. Rồi từ từ, dần dần, chúng bay lên, gộp lại thành hình cô gái.

Vua đau lòng lắm, cố vươn tay nắm lấy nhưng ko đc, có chăng chỉ là với đc 1 nhúm hoa nhỏ mà thôi..

Cô gái cười lần cuối vs nhà vua, môi mấp máy 2 từ : Cảm ơn. Nói rồi các bông hoa đồng loạt vút lên trời rồi biến mất trên không trung.

Vua chỉ kịp gọi với theo hỏi rằng: Nàng có thể cho ta biết loài hoa này tên gì ko ?

Đâu đó trong gió như có tiếng thì thầm bên tai 3 từ : Bồ công anh

Mọi thứ tan biến hết rồi, để lại vua đứng đó trầm ngâm với khu vườn trống rỗng như lần đầu trồng hoa.

Buồn bã, thê lương và ảm đạm

Từ đó cho đến mấy năm về sau, vua có cố gắng tìm cách trồng lại loài hoa này, thuê bao nhiêu thiên tài về nhưng cũng ko thể có nữa...

 Bạn thấy đây, cơ hội thường ở rất gần chúng ta, nhưng nó ít xuất hiện 1 cách trực diện mà đòi hỏi bạn phải tìm kiếm, phấn đấu và biết nắm bắt để thành công. Đôi lúc bạn cũng cần phải tự tạo ra nó. Tuy là có nhiều lúc cơ hội mang cho ta sự mất kiên nhẫn, mất bình tĩnh và những lần thất bại khác nhau nhưng mà điều đó không quan trọng. Cái chính là bạn đã tự tạo được cơ hội cho riêng mình. Cơ hội được yêu 1 ai đó, cơ hội được làm công việc mình thích và cơ hội làm chủ cuộc sống của mình.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét