GÍA TRỊ THẬT SỰ CỦA CUỘC SỐNG

Đã bao giờ bạn cảm thấy bản thân thật vô dụng ,không giấc mơ , không khao khát , không định hướng , muốn bản thân mình trong tương lai phải thành ông nọ , bà kia, có cuộc sống sung túc , tiền xài thoải mái , không lo nghĩ .

Đừng Bao Giờ Để Cuộc Đời Mình Phải Nói "Giá Như"

Richard mở đầu câu chuyện của mình bằng những năm tháng thiếu thời của ông. Rằng ông đã từng là một đứa trẻ khó khăn như thế nào, phải nỗ lực nhiều bao nhiêu để có thể trở thành người giỏi nhất. Tuy nhiên,

9 BÍ QUYẾT DUY TRÌ ĐƯỢC THÁI ĐỘ SỐNG TÍCH CỰC

trong thực tế một thái độ sống tích cực sẽ có tác dụng giúp bạn học được các kỹ năng cần thiết để thành công. Nếu như có hai nhân viên với những kỹ năng tương đương nhau thì người có thái độ tích cực hơn sẽ giành chiến thắng.

ĐỌC BÀI VIẾT SAU TRƯỚC KHI QUÁ MUỘN

Ai trong chúng ta cũng mong muốn có một cuộc sống thành công và hạnh phúc, nhưng điều đó không phải tự nhiên mà có được. Bạn hãy luôn tâm niệm và làm theo 20 điều sau để có một cuộc sống tốt đẹp hơn.

THÁI ĐỘ SỐNG ẨN CHỨA TRONG CÂU CHUYỆN VỀ NHỮNG HẠT MUỐI (MỘT CÂU CHUYỆN CỰC HAY VÀ Ý NGHĨA)

Một chàng trai trẻ đến xin học một ông giáo già. Anh ta lúc nào cũng bi quan và phàn nàn về mọi khó khăn. Đối với anh, cuộc sống chỉ có những nỗi buồn, vì thế học tập cũng chẳng hứng thú gì hơn.

Thứ Hai, 25 tháng 7, 2016

Hoa Bồ Công Anh Và Câu Chuyện Về Cơ Hội (Rất Hay)

Chuyện kể rằng xa xưa có 1 nhà vua nọ thích hoa lắm, vua sai quân lính của mình trồng thật nhiều loại hoa trong sân vườn nhà mình . Vua yêu hoa nhưng lại ko thích người khác đụng đến hoa của mình. Vốn là 1 nước nhỏ, ko kết giao nhiều với bên ngoài, thế nên bao năm nay, nhà vua vẫn cô đơn lẻ bóng, ko có người kề bên, 1 phần vì vua yêu hoa hơn cả, phần thứ 2 là vua chưa tìm đc ý trung nhân cho mình...
Chuyện kể rằng xa xưa có 1 nhà vua nọ thích hoa lắm, vua sai quân lính của mình trồng thật nhiều loại hoa trong sân vườn nhà mình . Vua yêu hoa nhưng lại ko thích người khác đụng đến hoa của mình. Vốn là 1 nước nhỏ, ko kết giao nhiều với bên ngoài, thế nên bao năm nay, nhà vua vẫn cô đơn lẻ bóng, ko có người kề bên, 1 phần vì vua yêu hoa hơn cả, phần thứ 2 là vua chưa tìm đc ý trung nhân cho mình...

Rồi 1 ngày nọ, vua đi săn trong rừng, ngài tình cờ phát hiện 1 đóa hoa nhỏ nhắn, xinh xắn ở giữa chốn rừng già. Tính hiếu kì cao, ngài sai quân lính lấy bông hoa đó về trồng, nhưng kì lạ thay khi đụng vào nó lại biến mất đâu ko hay.

Khi về thành, đức vua lệnh cho quân dân truy tìm tung tích về loài hoa đó nhưng vô vọng.

Ngỡ tưởng sắp chán nản muốn bỏ cuộc, thì bỗng dưng quân lính vào báo cáo có 1 thôn nữ biết cách trồng loại hoa này. Vua mừng rỡ kêu truyền cô gái đó vào, ngay đến bản thân nhà vua cũng không kiềm chế được lòng mình lúc này, ngài tự thân trực tiếp ra đón cô.

Ngay lần gặp đầu tiên, vua đã ấn tượng bởi khuôn mặt xinh xắn, thân hình đẹp tuyệt vời của người phụ nữ này. Là vua một nước, ngài cố gắng kìm nén cảm xúc và hỏi cô ngay về loài hoa đó. 

Cô gái chỉ cười nhẹ rồi giảng giải cho nhà vua mọi thứ về giống hoa đặc biệt này:

Hoa đến và đi như cơn gió, đó là cách mọc của nó thôi, ko sở hữu được. Vua buồn phiền lắm, muốn sở hữu bằng được giống hoa này bằng được.

Ngài hỏi cách trồng, vẫn nụ cười mỉm hiền hậu, cô gái nói điều kiện: Hoa này chỉ ở bên cạnh ta khi nó biết nơi nào có nhiều niềm vui và nhiều người chăm sóc thôi thưa đức vua đáng kính..

Đó là việc mà khiến nhà vua khó nghĩ nhất. Bởi vì, trước nay ô ý chỉ thích chăm sóc hoa 1 mình và ko muốn kẻ nào sở hữu cùng mình những bông hoa đẹp đẽ cả.

Đắn đo hồi lâu, nhà vua đồng ý. Rồi cô gái cùng vua trò chuyện lúc lâu

Ngày hôm sau, vua tạo ngay 1 khoảng đất trống lớn trong cung. Thuê người hầu cày bữa, chăm sóc đất và công đoạn cuối gieo hạt giống luôn luôn là cô gái kia.

Chỗ khu vườn thật khác lạ với các khu vườn khác, nơi đó có nhiều ánh nắng và gió nhất. Vì theo như cô gái đó nói, hoa khi mọc rồi sẽ thích bay khắp nơi tìm đồng loại của nó thôi

2 tháng...

Chả phải ngắn cũng ko dài, đối với nhà vua mà nói, có 1 người bạn tâm giao, trò chuyện về hoa thật thú vị

Và ngài đã yêu cô gái từ lâu, ngài định bụng sẽ để dành cái ngày mà khu vườn hoa nở rực rỡ nhất, sẽ ngỏ lời với cô

Nhưng ...

Chuyện xấu cuối cùng cũng đến, có 1 người làm công sơ ý ngã trên 1 mảng vườn. Vua giận lắm, muốn xử tử hắn ngay nhưng cô gái ngăn. Cô nói ngài phải kiềm chế bản thân, tốt với hoa thì cũng nên tốt với người nữa.

Nhưng ngài nào nghe. Nhìn những cánh hoa đổ rạp xuống, làn gió khẽ đong đưa, ngài lại cảm thấy chạnh lòng.

Yêu thích 1 thứ thì vì tất cả mà hi sinh phải ko ? Ngài nghĩ vậy

Thấy quân lính chần chừ ko dám đưa tên hầu kia đi, ngài rút vội thanh kiếm và đâm 1 phát...

Ngỡ là sẽ hả hê thỏa được lòng mình, nhưng nào ngờ đâu, người ngài đâm lại là cô gái ngài yêu mến.

Ngài ôm chầm lấy cô, hỏi cớ gì sao lại phải bảo vệ tên hầu.

Cô chỉ mỉm cười rồi nói với ngài: Trước đây thiếp đã từng nói, hoa này chỉ ở bên người khi nơi nào có niềm vui hạnh phúc, và nhiều người quan tâm chăm sóc thôi. Hoa chỉ mọc trong rừng, ven đường, nơi chả ai để ý, chả ai quan tâm, cô đơn và lạnh lẽo lắm.

Nói rồi nàng tắt thở

Từng cơn gió nhẹ nhàng thổi qua khung cảnh buồn bã, nhà vua khóc, nhưng nào nhận được hồi âm, dần dần, nàng hóa thành bông hoa kia rực rỡ và sáng đẹp như lần đầu gặp mặt nhà vua vậy.

Hoa từ từ bay ra đại sảnh, rồi lần lần bay ra chỗ khu vườn nơi nhà vua trồng những khóm hoa đang chuẩn bị nở kia. Ngỡ như là có ai phù phép vậy, khu vườn sáng rực lên, từng cánh hoa đâm chồi nảy lộc, tỏa sáng rực rỡ giữa ngày chói chang. Rồi từ từ, dần dần, chúng bay lên, gộp lại thành hình cô gái.

Vua đau lòng lắm, cố vươn tay nắm lấy nhưng ko đc, có chăng chỉ là với đc 1 nhúm hoa nhỏ mà thôi..

Cô gái cười lần cuối vs nhà vua, môi mấp máy 2 từ : Cảm ơn. Nói rồi các bông hoa đồng loạt vút lên trời rồi biến mất trên không trung.

Vua chỉ kịp gọi với theo hỏi rằng: Nàng có thể cho ta biết loài hoa này tên gì ko ?

Đâu đó trong gió như có tiếng thì thầm bên tai 3 từ : Bồ công anh

Mọi thứ tan biến hết rồi, để lại vua đứng đó trầm ngâm với khu vườn trống rỗng như lần đầu trồng hoa.

Buồn bã, thê lương và ảm đạm

Từ đó cho đến mấy năm về sau, vua có cố gắng tìm cách trồng lại loài hoa này, thuê bao nhiêu thiên tài về nhưng cũng ko thể có nữa...

 Bạn thấy đây, cơ hội thường ở rất gần chúng ta, nhưng nó ít xuất hiện 1 cách trực diện mà đòi hỏi bạn phải tìm kiếm, phấn đấu và biết nắm bắt để thành công. Đôi lúc bạn cũng cần phải tự tạo ra nó. Tuy là có nhiều lúc cơ hội mang cho ta sự mất kiên nhẫn, mất bình tĩnh và những lần thất bại khác nhau nhưng mà điều đó không quan trọng. Cái chính là bạn đã tự tạo được cơ hội cho riêng mình. Cơ hội được yêu 1 ai đó, cơ hội được làm công việc mình thích và cơ hội làm chủ cuộc sống của mình.

Chủ Nhật, 24 tháng 7, 2016

Đọc Đi Để Thấy Cuộc Đời Này Không Chỉ Mình Bạn Kém May Mắn :Một cô gái nhảy từ tầng 11 xuống, cô ấy đã thấy....

Có một cô gái đã nhảy từ tầng 11 xuống. Trong quá trình rơi, qua mỗi lầu cô lại thấy một câu chuyện. Hãy cùng xem cô ấy đã thấy gì nhé!


Thấy lầu 10 cặp vợ chồng đang ẩu đả

Thấy lầu 10 cặp vợ chồng đang ẩu đả

Thấy lầu 9 bình thường rất kiên cường Peter 

đang trộm khóc

Thấy lầu 9 bình thường rất kiên cường Peter đang trộm khóc

Thấy lầu 8 chị Mai phát hiện vị hôn phu cùng bạn tốt nhất

 của mình trên giường

Thấy lầu 8 chị Mai phát hiện vị hôn phu cùng bạn tốt nhất của mình trên giường

Thấy lầu 7 cô Đan đang uống thuốc trị chứng trầm cảm

Thấy lầu 7 cô Đan đang uống thuốc trị chứng trầm cảm

Thấy lầu 6 vẫn đang thất nghiệp A Hỉ mỗi ngày vẫn mua 

báo tìm việc làm

Thấy lầu 6 vẫn đang thất nghiệp A Hỉ mỗi ngày vẫn mua báo tìm việc làm

Thấy lầu 5 cô giáo La mọi người luôn kính trọng đang

 trộm mặt nội y gợi cảm

Thấy lầu 5 cô giáo La mọi người luôn kính trọng đang trộm mặt nội y gợi cảm

Thấy lầu 4 Rose cùng bạn trai đang nháo loạn đòi chia tay

Thấy lầu 4 Rose cùng bạn trai đang nháo loạn đòi chia tay

Thấy lầu 3 Abbo mỗi ngày luôn chờ đợi con cái sẽ đến thăm

Thấy lầu 3 Abbo mỗi ngày luôn chờ đợi con cái sẽ đến thăm

Thấy lầu 2 LiLy vẫn đang ngắm ảnh người chồng mới kết hôn nữa năm đã bị mất tích

Thấy lầu 2 LiLy vẫn đang ngắm ảnh người chồng mới kết hôn nữa năm đã bị mất tích

Trước khi nhảy xuống tôi vẫn nghĩ mình là người xui

 xẻo nhất thế giới...

Trước khi nhảy xuống tôi vẫn nghĩ mình là người xui xẻo nhất thế giới...

Hiện tại tôi mới biết mỗi người đều có khốn cảnh khác 

nhau không mong người khác nhìn thấy

Hiện tại tôi mới biết mỗi người đều có khốn cảnh khác nhau không mong người khác nhìn thấy

Xem xong hoàn cảnh của bọn họ tôi bỗng cảm thấy kỳ 

thực chuyện của mình vẫn còn tốt chán...

Xem xong hoàn cảnh của bọn họ tôi bỗng cảm thấy kỳ thực chuyện của mình vẫn còn tốt chán...

Những người vừa rồi tôi nhìn, hiện tại đều đang nhìn tôi...

Những người vừa rồi tôi nhìn, hiện tại đều đang nhìn tôi...

Tôi nghĩ bọn họ sau khi nhìn tôi, cũng sẽ cảm thấy kỳ thực

 hoàn cảnh của bản thân cũng không tệ lắm

Tôi nghĩ bọn họ sau khi nhìn tôi, cũng sẽ cảm thấy kỳ thực hoàn cảnh của bản thân cũng không tệ lắm
Thật ra cuộc sống của mỗi người là như nhau, lúc mà chúng ta
cảm thấy bất hạnh, đồng thời ở một nơi khác có con người khác
 so với mình càng không may... Hãy học được thỏa mãn và quý trọng!!

Thứ Bảy, 23 tháng 7, 2016

THÁI ĐỘ SỐNG ẨN CHỨA TRONG CÂU CHUYỆN VỀ NHỮNG HẠT MUỐI (MỘT CÂU CHUYỆN CỰC HAY VÀ Ý NGHĨA)

Một chàng trai trẻ đến xin học một ông giáo già. Anh ta lúc nào cũng bi quan và phàn nàn về mọi khó khăn. Đối với anh, cuộc sống chỉ có những nỗi buồn, vì thế học tập cũng chẳng hứng thú gì hơn.

Một lần, khi chàng trai than phiền về việc mình học mãi mà không tiến bộ, người thầy im lặng lắng nghe rồi đưa cho anh một thìa muối thật đầy và một cốc nước nhỏ.


- Con cho thìa muối này vào cốc nước và uống thử đi.

Lập tức, chàng trai làm theo.

- Cốc nước mặn chát. Chàng trai trả lời.

Người thầy lại dẫn anh ra một hồ nước gần đó và đổ một thìa muối đầy xuống nước: Bây giờ con hãy nếm thử nước trong hồ đi.

- Nước trong hồ vẫn vậy thôi, thưa thầy. Nó chẳng hề mặn lên chút nào. Chàng trai nói khi múc một ít nước dưới hồ và nếm thử.

Người thầy chậm rãi nói:

- Con của ta, ai cũng có lúc gặp khó khăn trong cuộc sống. Và những khó khăn đó giống như thìa muối này đây, nhưng mỗi người hòa tan nó theo một cách khác nhau. Những người có tâm hồn rộng mở giống như một hồ nước thì nỗi buồn không làm họ mất đi niềm vui và sự yêu đời. Nhưng với những người tâm hồn chỉ nhỏ như một cốc nước, họ sẽ tự biến cuộc sống của mình trở thành đắng chát và chẳng bao giờ học được điều gì có ích.

Đừng Bao Giờ Để Cuộc Đời Mình Phải Nói "Giá Như"

Những chia sẻ đầy tiếc nuối trong những ngày tháng cuối đời của bác sĩ Richard Teo Keng Siang, là bài học quý báu mà mỗi chúng ta cần ghi nhớ.


ác sĩ Richard Teo Keng Siang, 40 tuổi, triệu phú ngành giải phẫu thẩm mỹ ở Singapore, phát hiện bị ung thư phổi giai đoạn cuối khi ở đỉnh cao nhất của tiền tài, danh vọng. Vào những giây phút cuối của cuộc đời mình, vị bác sĩ này đã chia sẻ những tâm sự khiến tất cả mọi người đều cảm thấy xúc động. Bởi đó không chỉ đơn giản là cuộc đời của một vị bác sĩ, mà còn là thực tế cuộc sống và những giá trị quý báu mà mỗi có thể chúng ta đều đã lãng quên.
Richard mở đầu câu chuyện của mình bằng những năm tháng thiếu thời của ông. Rằng ông đã từng là một đứa trẻ khó khăn như thế nào, phải nỗ lực nhiều bao nhiêu để có thể trở thành người giỏi nhất. Tuy nhiên, khi có trong mình học vị, chức tước, vị bác sĩ này tỏ ra không hài lòng với số tiền mà mình kiếm được ở bệnh viện công, ông cho rằng nếu phải mất cả một quãng thời gian dài đầy khó nhọc để đánh đổi với số tiền bèo bọt ấy thì chẳng đáng.
Đừng bao giờ để cuộc đời mình phải nói "giá như"
Chân dung bác sĩ Richard Teo tại cơ sở phẫu thuật thẩm mỹ của mình trước khi biết bị ung thư.
Vậy là, Richard quyết tâm mở bệnh viên thẩm mỹ của riêng mình. Với tài năng của mình, ông nhanh chóng giàu lên khi đem chúng phục vụ cho những người giàu. Cứ thế, Richard chưa bao giờ có ý nghĩ sẽ dừng lại, bởi vì theo ông, việc chạy theo đồng tiền và các giá trị vật chất đã làm cho ông mê muội.
Sau khi trở thành một trong những người giàu có vào bậc nhất, Richard nhanh chóng gia nhập vào cuộc sống của giới thượng lưu. Từ việc mua sắm những chiếc xe đắt đỏ, những khu biệt thự cao cấp, đến việc tận hưởng những dịch vụ với mức giá trên trời… Richard đều lấy làm sẵn lòng, tự hào lẫn vui thích. Theo ông, thì đó mới chính là tận hưởng một cuộc sống đích thực.
 
Tuy nhiên, niềm vui cũng chẳng kéo dài cho đến khi Richard biết được tin mình mắc bệnh ung thư phổi giai đoạn cuối. Kể cả khi ông chấp nhận xạ trị thì cuộc sống của ông cũng không kéo dài được thêm là bao. Richard đã đau khổ tột cùng khi nhận ra rằng, những chiếc cup danh hiệu, những chiếc xe hiệu đắt tiền,… đều không thể giúp ông trải qua những ngày yên ổn với sự giày vò từ bệnh tật.
Đừng bao giờ để cuộc đời mình phải nói "giá như"
Ông thú nhận rằng ông không thể ôm lấy chúng, cũng như ôm lấy đống tiền của mình mà ngủ ngon lành như trước đây. Và Richard đã nghĩ về những bệnh nhân mà ông từng tiếp xúc trong khoảng thời gian làm việc ở bệnh viện công. Ông nhớ tình trạng thoi thóp đáng thương của họ - mà ông chưa một lần cố gắng đồng cảm với họ trên cương vị là một bác sĩ. Trước đây, ông chỉ đơn thuần là cố gắng hoàn thành công việc trong khoảng thời gian ở bệnh viện, và nhanh chóng trở về nhà khi giờ làm việc kết thúc.
Cuối cùng, Richard muốn nhắn nhủ với những người bạn trẻ của mình rằng, hãy làm một công việc mà đem lại cho bạn một cuộc sống có ý nghĩa. Tất nhiên, bạn làm giàu bằng tài năng và tri thức của mình thì không sai, nhưng điều đó sẽ không bao giờ đem lại cho bạn sự thỏa mãn. Nếu bạn cần tiền, bạn sẽ chỉ trở nên cần tiền nhiều hơn, và nhiều hơn nữa mà thôi.
Cho đến một ngày, bạn cũng sẽ rơi nước mắt hối hận bởi cuộc sống của bạn trở nên hoàn toàn vô nghĩa. Thay vào đó, hãy cố gắng giúp đỡ những người xung quanh, những con người khốn khó, hãy chia sẻ và lan tỏa tình yêu thương. Mỗi nụ cười, câu cảm ơn mà bạn thu lại được không có giá trị về vật chất, nhưng chắc chắn sẽ có giá trị về tinh thần vô cùng to lớn.
Đừng bao giờ để cuộc đời mình phải nói "giá như"
Những lời tâm sự trước khi qua đời của bác sĩ Richard đã khiến bất cứ ai trong chúng ta cũng phải suy nghĩ về mục đích sống ở trên đời.
Giống như Richard trước những ngày cuối cùng của cuộc đời, điều làm ông cảm thấy cuộc sống này có ý nghĩa hơn đương nhiên không phải là số tiền mà ông có được trong suốt thời gian tuổi trẻ đã bán sức để làm. Mà đó là sự quan tâm, chăm sóc, những cái nhìn trìu mến và thân thương của người thân, bè bạn, gia đình.
Richard cho rằng, nếu có cơ hội để lựa chọn một lần nữa, ông sẽ chọn sống một cuộc sống khác hơn. Một cuộc sống mà ở đó, Richard có thể trở thành một bác sĩ nghèo vật chất, nhưng giàu có về tinh thần, và ông sẽ chẳng bao giờ cảm thấy vui vẻ được khi chứng kiến những bệnh nhân của mình phải đau đớn đối chọi với bệnh tật.
Đừng bao giờ để cuộc đời mình phải nói "giá như"
Dưới đây là trích dẫn lời tâm sự của bác sĩ Richard trước khi ông rời xa thế giới này. Ông đã hy vọng rằng ai đó sẽ lắng nghe, và ai đó sẽ thay ông làm cho cuộc sống này trở nên tốt đẹp hơn.
"Đừng quên, khi các em được thành danh, hãy với tay đến những người cần sự giúp đỡ. Bất cứ việc gì các em làm đều có thể mang đến sự khác biệt lớn cho họ. Bây giờ tôi ở vị trí của người tiếp nhận, tôi hiểu rõ, thấy khác khi có người thật sự chăm lo, khuyến khích mình. Nhờ vậy mà tôi vẫn có thể nói chuyện với các em hôm nay.
Đừng bao giờ để cuộc đời mình phải nói "giá như"
Mọi người đều biết rằng sẽ có ngày phải chết, chúng ta ai cũng biết như vậy. Nhưng sự thật, không ai tin, vì nếu tin chúng ta đã sống một cách khác. Khi tôi phải đối diện với cái chết, tôi lột bỏ mọi thứ, chỉ tập trung vào thứ thiết yếu. Thật trái ngược rằng, chỉ khi sắp chết thì mình mới biết nên sống như thế nào. Tôi biết điều này nghe qua thật mơ hồ, nhưng đó là sự thật và tôi đang trải qua.
Đừng để xã hội bảo ban các em cách sống. Đừng để môi trường bắt các em phải làm gì. Điều này đã xảy ra cho tôi. Tôi tưởng như vậy là hạnh phúc. Tôi hy vọng các em suy nghĩ lại và sẽ tự quyết định cuộc sống của chính các em. Không phải do người khác bảo ban mà là các em quyết định, sống cho mình hay mang đến sự tốt đẹp cho đời sống của người khác. Hạnh phúc thật sự không có được khi chỉ sống cho mình. Sự thật không như tôi đã tưởng.
Trong cuộc sống, chúng ta biết sắp xếp thứ tự trước sau càng sớm, càng tốt. Đừng giống như tôi. Tôi không còn cách nào khác và đã phải trả giá đắt cho bài học của chính cuộc đời mình…"
Theo TRI THỨC TRẺ

Mong ước của 2 hạt mầm - Số phận nằm trong tay mình


Có hai hạt mầm nằm cạnh nhau trên một mảnh đất màu mỡ. Hạt mầm thứ nhất nói: "Tôi muốn lớn lên thật nhanh. Tôi muốn bén rễ sâu xuống lòng đất và đâm chồi nảy lộc xuyên qua lớp đất cứng phía trên... Tôi muốn nở ra những cánh hoa dịu dàng như dấu hiệu chào đón mùa xuân... Tôi muốn...
 
Có hai hạt mầm nằm cạnh nhau trên một mảnh đất màu mỡ. Hạt mầm thứ nhất nói: 

- Tôi muốn lớn lên thật nhanh. Tôi muốn bén rễ sâu xuống lòng đất và đâm chồi nảy lộc xuyên qua lớp đất cứng phía trên. Tôi muốn nở ra những cánh hoa dịu dàng như dấu hiệu chào đón mùa xuân... Tôi muốn cảm nhận sự ấm áp của ánh mặt trời và thưởng thức những giọt sương mai đọng trên cành lá.

Và rồi hạt mầm mọc lên như điều nó mong ước.Hạt mầm thứ hai bảo:

- Tôi sợ lắm. Nếu bén những nhánh rễ vào lòng đất sâu bên dưới, tôi không biết sẽ gặp phải điều gì ở nơi tối tăm đó. Và giả như những chồi non của tôi có mọc ra, đám côn trùng sẽ kéo đến và nuốt ngay lấy chúng. Một ngày nào đó, nếu những bông hoa của tôi có thể nở ra được thì bọn trẻ con sẽ vặt lấy mà đùa nghịch thôi. Không, tốt hơn hết là tôi nên nằm ở đây cho đến khi cảm thấy thật an toàn đã.Và rồi hạt mầm nằm im và chờ đợi.



Một ngày nọ, một chú gà đi loanh quanh trong vườn tìm thức ăn, thấy hạt mầm nằm lạc lõng trên mặt đất bèn mổ ngay lập tức. 

Bạn sẽ mong muốn giống hạt mầm nào? 

Trong cuộc sống sẽ luôn có những cơ hội cho nhưng ai dám chấp nhận mạo hiểm, trải nghiệm những thử thách, mạnh dạn vượt qua những khuôn khổ lối mòn để bước lên những con đường mới.

Thứ Sáu, 22 tháng 7, 2016

ĐỌC 2 CÂU CHUYỆN SAU KHI BẠN BẾ TẮC ĐỂ CẢM THẤY THANH THẢN HƠN

Đau khổ của con người đến từ nỗi sợ bị mất một thứ gì đó, mà sở dĩ người ta sợ là bởi vì họ đã quá quen thuộc đến nỗi trở thành thói quen hay phụ thuộc vào sự tình, sự vật, con người đó… Một khi những thứ đó bị mất đi thì mục tiêu cuộc sống của họ, trọng tâm của họ lập tức bị hút ra, khiến cho họ không cách nào tiếp nhận được sự thật mà rơi vào đau khổ.





1 .Ông chủ khách sạn và kẻ lang thang
Ông chủ khách sạn phát hiện có một kẻ lang thang ngày nào cũng ngồi bất động ở ghế đá công viên mà nhìn chằm chằm vào khách sạn của mình, khiến ông cảm thấy rất tò mò.
đau khổ, suy ngẫm, cuoc song, Bài chọn lọc, 
Ảnh: Internet
Một hôm, ông chủ khách sạn không thể nhịn được nữa, thế là ông đi đến chỗ kẻ lang thang và hỏi: “Xin lỗi, anh bạn, tôi muốn hỏi anh một chút, tại sao ngày nào anh cũng nhìn chằm chằm vào khách sạn của tôi vậy?”
Kẻ lang thang nói: “Bởi vì cái khách sạn này quá đẹp! Mặc dù tôi chỉ có hai bàn tay trắng và ngủ trên ghế đá, nhưng mỗi ngày tôi đều nhìn nó như vậy, đến tối sẽ mơ thấy mình được ngủ ở trong đó”.
Ông chủ khách sạn sau khi nghe xong thấy rất đắc ý, liền nói: “Anh bạn, đêm nay tôi sẽ cho anh được mãn nguyện, anh có thể ở miễn phí tại phòng tốt nhất của khách sạn trong một tháng”.
Sau một tuần lễ, ông chủ khách sạn trở lại và muốn xem xem tình hình của kẻ lang thang thế nào, thì phát hiện người này rõ ràng là đã chuyển khỏi khách sạn rồi và trở lại ghế đá của công viên.
Ông chủ khách sạn hỏi kẻ lang thang: “Rốt cuộc thì đã xảy ra chuyện gì?”
Kẻ lang thang nói: “Lúc trước tôi ngủ trên ghế đá, mơ thấy được ở trong khách sạn, nên thấy rất vui vẻ, thế nhưng khi ngủ trong khách sạn, tôi lại thường mơ thấy mình trở lại với chiếc ghế đá cứng nhắc đó. Thật là đáng sợ, cho nên, tôi không thể chịu đựng được nữa!”
Ông chủ khách sạn nghe xong liền phá lên cười và nói: “Thì ra, đôi khi không có cũng khổ mà có cũng khổ!”
Quả thực là, nỗi khổ của con người thực ra không liên quan gì đến “có” hay “không có”, mà nó có liên quan đến “sự chấp trước” (dính mắc) của con người, nếu như coi đồ vật nào đó là thứ nhất định phải có được, khi không có thì ao ước thèm muốn, mà khi có rồi thì lại sợ mất đi… như thế đều là khổ.
--------------------------------------------------------------------------------
CÂU CHUYỆN THỨ 2
Tôi có một người bạn, là nhân viên trong một cơ sở phúc lợi xã hội, anh ta đã kể cho tôi một câu chuyện như thế này:
Một lần, có một bà mẹ gọi điện đến phòng của anh ấy để xin giúp đỡ, cô ấy nói rằng đứa con trai thiếu niên của cô đã vô tình bị cắt đứt một ngón tay. Bởi vì không có cách nào để nối lại nên cậu ấy rất đau lòng, suốt ngày trốn trong phòng, không muốn đến trường nữa.
Nhận được điện thoại, nhân viên xã hội nói: “Cô có thể đưa cậu ấy tới đây để cùng nói chuyện được không?”
Bà mẹ nói: “Thằng bé cảm thấy mình không còn trọn vẹn nên không muốn gặp ai hết, tôi nghĩ là nó không sẵn sàng đi đến đó đâu”.
Thế là anh ấy sắp xếp một nhân viên tới nhà để hỏi thăm. Hôm đó, người mẹ lo lắng nên từ sáng sớm đã đến cửa phòng con trai gõ cửa và nói có một cô nhân viên xã hội đến thăm, muốn quan tâm một chút đến tâm tư của cậu ấy.
Nhưng bà mẹ chỉ nghe thấy có rất nhiều đồ đạc ném về phía cánh cửa đang đóng chặt, hơn nữa còn nghe thấy một câu nói vô cùng giận dữ:“Mẹ đừng gọi người ta đến, con không muốn ai đến hỏi han gì cả”.
Giờ hẹn đã đến, người mẹ với vẻ mặt rầu rĩ đi ra mở cửa, bà vừa luống cuống vừa thấy có lỗi nói: “Thật sự là rất xin lỗi, lúc nãy tôi có nói qua với con trai là cô tới thăm, nhưng nó rất bướng bỉnh, nói thế nào cũng không chịu gặp cô”.
Cô nhân viên xã hội nói với bà mẹ bằng giọng an ủi: “Không sao đâu ạ, tôi hiểu mà, hay là để tôi thử xem xem thế nào? Phòng của cậu ấy ở đâu?”
Bà mẹ chỉ lên lầu: “Phòng ngay ở trên đầu cầu thang.”
Cô nhân viên xã hội nói: “Tốt rồi, vậy làm phiền chị cầm giúp tôi một cái nạng lên lầu chờ tôi.”
Cô nhân viên này là một người đi tập tễnh, hai chân đeo đôi giày sắt rất nặng, lúc đi lên lầu phải dùng tay vịn vào lan can rồi nhảy từng bậc thang, cho nên cần một người mang giúp cây nạng lên lầu chờ sẵn, chờ đến khi cô ấy lên lầu rồi thì có thể chống nạng vào mà đi.
Cô ấy đi lên lầu giống như đu xà vậy, hoàn toàn dùng lực của hai tay bám vào lan can mà đu, nhấc hai chân khỏi mặt đất, rồi lại rơi xuống bậc cầu thang, bởi vì giày sắt rất nặng nên mỗi lần rơi xuống bậc cầu thang thì phát ra âm thanh rất to.
Vì cô nhân viên đi lên lầu với tốc độ rất chậm, lại phát ra âm thanh thùng thùng rất nặng nề, quả thực là giống như là con rô bốt Mazinger Z đi lên lầu vậy.
Cậu thiếu niên trong phòng nghe thấy âm thanh vừa quái dị lại vừa đáng sợ tới gần, cảm thấy vừa kinh ngạc vừa sợ hãi, cậu ta không thể nhịn được nữa liền mở cửa phòng ra để xem là cái gì. Nhưng cảnh tượng hiện ra trước mặt càng khiến cậu ta thêm chấn động hơn: “Một người phụ nữ với đôi chân không thể vận động được lại đến an ủi một người chỉ thiếu một ngón tay như mình…!”
Cô nhân viên xã hội không nói một câu nào, cậu bé đã tự cảm thấy rằng một chút thương tích của bản thân hoàn toàn không đáng kể gì.
***

P/S :Nhận ra những thứ mà bạn “nhất định phải có”, đó chính là mấu chốt của tự do. Nói cách khác, một khi “thói quen” đó được cải biến, những điều trước đây “nhất định phải có” đã không còn là nhu cầu phải có nữa, thì bạn sẽ thấy mình được tự do và không còn bị ràng buộc bởi nó.
Đôi khi thay đổi khía cạnh nhìn nhận, thay đổi ý niệm, sẽ phát hiện tương lai phía trước sẽ rộng mở và sáng sủa hơn, bạn thấy có đúng không?